Thấy thần sắc này của Tiêu Vạn Bình, Dương Mục Khanh khẽ nhíu mày.
"Điện hạ, chẳng lẽ ngài quên luôn cả Lí Miêu rồi sao?"
"Aiz!"
Buông tiếng thở dài, Tiêu Vạn Bình cười bất đắc dĩ: "Đã nói với ngươi rồi, những chuyện ta còn nhớ được bây giờ vô cùng ít ỏi, thậm chí ngay cả việc bản thân đã thành thân hay chưa cũng quên sạch, làm sao nhớ nổi Lí Miêu nào chứ?"




